ĐÔI LỜI GỞI GIÓ

By VÕ CÔNG PHÚC

          ĐÔI LỜI GỞI GIÓ

                             (Tặng Võ Văn Trường)

 

Thèm chút gió buổi chiều sông hôm ấy

Thèm được say ngất ngưởng trước bạn bè

Thèm được sống với hồn nhiên phóng túng

Đượm chút buồn bè bạn đã dần xa...

 

Giờ ở giữa muôn trùng xa với cách

Thanh âm xưa sao ríu rít gọi về.

Những giọng nói ê hề như sờ được

Nhớ miên man hình dáng của bao người.

 

Ta thảo dân sống một đời du mục

Ta cỏ cây cháy khát tình thảo nguyên.

Gió quê ơi gởi cho ta giọng nói

Những bạn bè năm tháng có đổi thay?

 

Ta ngựa chướng tung bườm đi muôn dặm

Cứ ngỡ đời phía trước vạn cuộc vui.

Lúc mệt mỏi nghe gió lùa thoang thoảng

Nghe trong lòng thương nhớ thảo nguyên xanh.

 

Thèm chút gió buổi chiều sông hôm ấy

Thèm được say ngất ngưởng bao ân tình

Thèm được chắt nỗi lòng ra uống cạn

À mà thôi xin để gió cuốn bay xa.

                                          Từ Dạ Linh

More...

ANH ĐI VỀ PHÍA LÒNG MÌNH

By VÕ CÔNG PHÚC

ANH ĐI VỀ PHÍA LÒNG MÌNH

 

Anh đi về phía hoàng hôn

Vẩn vơ vấp một nỗi buồn

Là em.

Vô tình anh nhấp say mềm

Mắt em lung liếng

Chung chiêng bến chiều.

 

Anh đi về phía cô liêu

Gặp em ngày cũ

Nhiễu điều phất phơ.

Duyên trời thả một tứ thơ

Miên man đuổi bắt

Ngẩn ngơ buộc vào...

 

Anh đi về phía xôn xao

Gặp vầng trăng khuyết nao nao nẻo về.

Em cười gió toả bùa mê

Biển reo vui sóng bề bề đêm sâu.

 

Anh đi giữa một miền nâu

Hoa xoan rụng tím trong màu mắt thương.

Tơ vương

Ừ thì tơ vương

Trói anh vào với vô thường thực hư.

 

Vô tình chân bước tù mù

Miền em sóng sánh lời ru nồng nàn.

Trăng vàng

Kìa ánh trăng vàng

Ngẩn ngơ chi giữa mênh mang bến tình.

 

Anh đi về phía lòng mình

Nhặt lên trĩu nặng

Ân tình lý lơi.

                             Từ Dạ Linh

More...

LUẬT ĐỜI

By VÕ CÔNG PHÚC

LUẬT ĐỜI

 

Cười hô hố người cười hô hố

Âm vừa thoát thai

Nước mắt chảy lưng tròng.

More...

LẨN THẨN ĐỜI

By VÕ CÔNG PHÚC

LẨN THẨN ĐỜI

 

Đem lẩn thẩn chứa đầy trong ký ức

Mở ngày ra hũ rượu say bét nhè.

Những thù hận những hiềm khích ma mị

Đẩy ta đi trong lạc lỏng hồng trần.

 

Ngày dần trôi có bao điều muốn nói

Những lo toan nuốt chửng bóng thời gian.

Buổi cuối ngày có người ôm tiếc nuối

Kìa màn đêm phủ kín giấc mơ đời…

 

Trần thế vậy cứ vay vay trả trả

Cứ chực chờ thù hận rót vào nhau

Cứ sân si đếm đo điều được mất

Cát bụi đời phủ phục cát bụi ta.

 

Đem lẩn thẩn chứa đầy ngăn ký ức

Ngày dần trôi mặc cả những kiếp người.

Câu kinh kệ vạn năm chưa cứu nổi

Những sân-si-hỷ-nộ chốn trần gian.

                                        Từ Dạ Linh

More...

KHÚC DU MỤC

By VÕ CÔNG PHÚC

KHÚC DU MỤC

 

Cuộc tình truy hoan trên lưng ngựa

Thảo nguyên mênh mông tiếng hí dài

Cuồng say lướt gió đời thổi ràn rạt

Tung bờm mải miết điệu phong trần...

 

Ước một buổi cúi rạp trên lưng ngựa

Dong cương phi nước đại cho thỏa lòng.

Ước một đêm đắm mình trên bãi cỏ

Nghe gió đưa vầng trăng nhẹ lên.

 

Ta du mục hay cuộc đời du mục

Ta thảo dân cháy khát tình thảo nguyên

Đêm với cỏ với trăng vàng huyễn hoặc

Đêm bình yên nâng khúc hát tự do.

                                    Từ Dạ Linh

More...

VIẾT CHO TAM KỲ

By VÕ CÔNG PHÚC

VIẾT CHO TAM KỲ

 

Thơ không cứu rỗi được những linh hồn vô định

Gió hoan hỉ trên đôi mắt mất ngủ bởi trập trùng gai góc chốn hồng trần

Thằng bạn thân chất sầu lên thành núi

Rồi cụng ly

Sảng khoái mấy vần thơ.

 

Thơ không cứu rỗi những linh hồn sầu muộn

Cuộc rượu thành nước lã chẳng màng say

Gió bờ sông cớ gì thổi thông thống

Thiên thu hề trời đất bạn và ta.

 

Ngồi giữa quê mà nhớ quê da diết

Nghẽn mạch rồi bạn bè điện thoại im.

Thì nối tim ta với vô cùng trời đất

Tam kỳ ơi

Ai hát lý quê mình

Trong ngất ngưởng rượu hồng đào ai uống

Nào có say lung linh bạn nhìn ta.

 

Ước được về với hồn nhiên tuổi trẻ

Ước được quên những cay đắng tình đời

Ước được uống đêm nay ngàn lít rượu

Rồi nghêu ngao thơ phú

Mặc sự đời.

 

Thơ chẳng cứu rỗi những linh hồn vô định

Quay lại đi thơ chữa lành niềm đau.

Chuyện bán mua trôi sông trôi tất thảy

Điệu thần tiên thơ chính ở cuộc đời.

 

Gió bờ sông thổi chi mà thông thống

Tam Kỳ ơi

Ta hát lý quê mình.

Ở giữa quê mà nhớ quê da diết

Rượu hồng đào ta chẳng màng say.

                                     Từ Dạ Linh

More...

KHÚC CA CHO NHỮNG CÁNH HẢI ÂU

By VÕ CÔNG PHÚC

KHÚC CA CHO NHỮNG CÁNH HẢI ÂU

 

Bay  ngược gió

Chống chọi với bão táp phong ba

Bay ngược gió là nâng lồng ngực ta dậy

Thách thức hiểm nguy tìm chân lý ở đời.

 

Những cánh Hải Âu vượt trùng khơi xa thẳm

Những cánh Hải Âu lấp lóa trắng dưới ánh mặt trời

Đôi cánh dài và trải rộng vỗ tung trắng xóa sóng biển hững hờ

Đôi cánh của niềm kiêu hãnh viết lên bầu trời hai chữ tự do.

 

Bay ngược gió phăng phăng ngàn vạn cây số

Năng lực bình sinh không chút rã rời

Bay ngược gió

Bầu trời tự do vẫy gọi

Vẫn biết tìm về sau những bước thiên di.

 

Bay ngược gió cánh Hải Âu lướt sóng

Nâng câu hát tự do trong lồng ngực lớn lên

Bay bay mãi về hướng mặt trời trắng trong những cánh Hải Âu

Nghe sóng hát khúc hát của lòng ta: bay bay bay.

                                                     Từ Dạ Linh

More...

ĐAU LÒNG THAY CHUYỆN ĐẠO CHÍCH TRONG LÀNG VĂN LÀNG BÁO

By VÕ CÔNG PHÚC

THẬT HẾT CHỖ NÓI KHI TÌNH TRẠNG ĐẠO VĂN  ĐẠO BÁO Đà TRỞ THÀNH DỊCH BỆNH NÓ Đà LÀM HOEN Ố DANH DỰ CỦA NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT. VÌ SAO VẬY? CHỈ VÌ CÁI NẠN ĐẠO CHÍCH NÀY ĐàĐƯỢC MỘT SỐ KẺ CÓ CHỨC CÓ QUYỀN BAO CHE DUNG DƯỠNG ĐƯỢC NÚP DƯỚI VỎ BỌC BẢO VỆ UY TÍN DANH DỰ CỦA CƠ QUAN ĐƠN VỊ. THẬT RA ĐẰNG SAU ĐÓ LÀ "HƠI ĐỒNG" Đà CHE MẮT HỌ HOẶC LÀ CÙNG MỘT GIUỘC THÔI. TÔI ĐƯỢC BIẾT CÓ MỘT KẺ ĐẠO BÁO CÓ NGƯỜI Đà NHIỀU LẦN PHẢN ÁNH NHƯNG SẾP CHO QUA; ĐẾN KHI BỨC XÚC CÓ NGƯỜI LÀM ĐƠN TỐ CÁO SẾP VẪN LÀM NGƠ KẺ TỘI ĐỒ VẪN UNG DUNG NGƯỜI TỐ GIÁC BỊ THỦ TRƯỞNG GỌI LÊN BẮT VIẾT GIẢI TRÌNH NÀY NỌ (MẶC DÙ NGƯỜI NÀY CÓ RẤT NHIỀU CHỨNG CỨ VỀ TRƯỜNG HỢP ĐẠO BÁO TRÊN). KẺ TỘI ĐỒ VÀ NGƯỜI CÓ CÔNG ĐỔI VAI CHO NHAU TRẮNG ĐEN LẪN LỘN. NAY ĐỌC ĐƯỢC BÀI VIẾT "ĐẠO VĂN CŨNG TRỞ THÀNH MỘT NGHỀ" TÔI RẤT ĐỒNG TÌNH VỚI NGƯỜI Đà DŨNG CẢM VIẾT BÀI VẠCH RÕ SỰ THẬT TRÊN TRANG WEB CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM NÊN ĐƯA LÊN ĐÂY ĐỂ MỌI NGƯỜI CÙNG ĐỌC (MẶC DÙ TÔI BIẾT CÔ VÕ THỊ LỆ THỦY VÀ CHÚNG TÔI CŨNG CHƯA CÓ ĐIỀU GÌ MẾCH LÒNG NHAU NẾU KHÔNG NÓI LÀ CÓ TÌNH CẢM TỐT ĐẸP).

Đạo văn cũng trở thành một nghề
Cập nhật: 8:35:00 5/4/2011

alt
VanVn.Net - Xưa kia ăn trộm (đạo chích) có người coi đó là nghề mưu sinh thiên hạ ghét cay ghét đắng nhưng họ lại cũng được tha thứ bởi con người “túng quẫn làm càn”. Nhưng cái nghề ăn trộm văn chương người khác một cách trắng trợn thì xã hội khó dung tha. Bởi đạo văn không phải hạng người túng quẫn là người có tri thức hẳn hoi. Dùng trí tuệ công sức của người khác một cách có ý thức như vậy chỉ có hai điều: Một là người ham nổi danh bằng cái vỏ láng bóng bên ngoài; hai là chạy theo đồng tiền nhuận bút tầm thường bởi trong số đó có cả tác phẩm đăng ký nhận kinh phí hỗ trợ sáng tạo văn học nghệ thuật của Hội.

 

 

Nói vậy chắc khó tin nhưng “người thật việc thật” một trăm phần trăm đang hiện hữu trong giới sáng tác văn chương. Võ Thị Lê Thuỷ (bút danh Lê Thuỷ) được ông Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Dak Nông mời từ Ban Dân vận Tỉnh uỷ về làm trưởng ban biên tập Tạp chí Văn nghệ Nâm Nung của Hội. Nguyên do Lê Thuỷ được giới văn chương Dak Nông đánh giá là cây bút văn xuôi “nổi trội”. Hầu như số Tạp chí nào cô cũng góp phần lúc tản văn khi ghi chép truyện ngắn… làm cho chất lượng tạp chí được nhiều người quan tâm. Bỗng một ngày gần đây có độc giả Lê Thắng (Dak Lak) phát hiện ra truyện ngắn Bóng Kơ-nia đổ dài đăng trên Tạp chí Nâm Nung số tháng 8 năm 2008 của Lê Thuỷ lại giống từ đầu đến chân truyện ngắn cùng tên của tác giả Dương Bình Nguyên trên Việt-Nam thư quán. Net đến thế (để nguyên cả tít lẫn nội dung). Không những vậy số tháng 10 năm 2008 truyện ngắn Miền huyền thoại của tác giả Lê Thuỷ lại tiếp tục “trùng” nội dung truyện ngắn Miền đất hoa vàng cũng của tác giả Dương Bình Nguyên. Ông Lê Thắng gửi thắc mắc này đến Tạp chí Nâm Nung Hội Văn nghệ cùng các ban ngành tỉnh Dak Nông để thẩm định. Cô Lê Thuỷ một mực nói rằng truyện ngắn này do cô viết trước còn ông Dương Bình Nguyên nào đó có thể dựa đó để đăng lại. Ông Chủ tịch Hội Văn nghệ muốn giữ uy tín cho Lê Thuỷ và cho Hội nên tuyên bố đây là một âm mưu của ai đó dựng lên hại nhau. Sự việc này được những người có trách nhiệm ở Dak Nông nhanh chóng cho qua không muốn làm to chuyện làm gì.

Trớ trêu thay trên tạp chí Văn nghệ quân đội số tháng 6/ 2006 đăng truyện ngắn dự thi của Hoài Hương với tựa đề Trong tim tôi có một vị tướng lại cũng chuyến thành truyện ngắn của Lê Thuỷ đăng trên tạp chí Nâm Nung số 59 tháng 4/ 2010; nội dung không thừa một chữ chỉ có cái tít khác đi Một lần và mãi mãi.

Cũng bởi có sự trùng hợp lặp lại nhiều lần như vậy nên độc giả sinh nghi dẫn tới tò mò muốn làm rõ thực hư về một cây bút được nhiều người quan tâm ở Dak Nông. Từ đó phát hiện ra nhiều truyện ngắn hay của tác giả khắp nơi chuyển thành tác giả Lê Thuỷ như truyện ngắn Vết chân ngựa trên đường mòn của tác giả Đỗ Bích Thuý chuyển sang tạp chí Nâm Nung số tháng 10/ 2010 thành Vết chân trên đường mòn của Lê Thuỷ.

Xưa kia ăn trộm (đạo chích) có người coi đó là nghề mưu sinh thiên hạ ghét cay ghét đắng nhưng họ lại cũng được tha thứ bởi con người “túng quẫn làm càn”. Nhưng cái nghề ăn trộm văn chương người khác một cách trắng trợn thì xã hội khó dung tha. Bởi đạo văn không phải hạng người túng quẫn là người có tri thức hẳn hoi. Dùng trí tuệ công sức của người khác một cách có ý thức như vậy chỉ có hai điều: Một là người ham nổi danh bằng cái vỏ láng bóng bên ngoài; hai là chạy theo đồng tiền nhuận bút tầm thường bởi trong số đó có cả tác phẩm đăng ký nhận kinh phí hỗ trợ sáng tạo văn học nghệ thuật của Hội.

Lương tâm của người đạo văn đã đành trách nhiệm của người lãnh đạo Hội người Tổng biên tập tạp chí nghĩ gì khi tất cả những chuyện không minh bạch đó diễn ra thường xuyên mà không biết và liệu có nhận ra mối nguy hại của nó tới phong trào văn học nghệ thuật đang mất lòng tin từ những việc “cho qua” này?

 

 

 

 

Nguyễn Liên
 

 

More...

CHIÊM BAO MỘT ĐOÁ NHIỆM MẦU

By VÕ CÔNG PHÚC

CHIÊM BAO MỘT ĐOÁ NHIỆM MẦU

 

Mỗi ngày có mấy cuộc vui

Bao nhiêu nhung nhớ ngủ vùi chiêm bao.

Người ta mua những ngọt ngào

Tôi gom bán nốt nẻo vào ngẩn ngơ...

 

Trong tay còn một đãy thơ

Nghêu ngao gieo giữa bến bờ trần gian

Phong phanh trên chuyến đò ngang

Ngâm nga tôi hát

Chơi tàn cuộc chơi.

 

Rằng thì thế cuộc bời bời

Rằng thì thiên mệnh

Lả lơi kiếp người.

Ngàn vàng giá một nụ cười

Tôi đem thế chấp

Rã rời một tôi.

 

Rằng thì số kiếp luân hồi

Rằng thì em nói...

Gió trời lắng nghe.

Tôi còn có một đam mê

Em ơi nhận lấy

Tôi về một tôi.

 

Rằng thì tôi gởi về trời

Bao câu nhung nhớ chợt rơi xuống trần.

Em ơi khẽ nhón bàn chân

Nhặt hộ tôi những tần ngần bấy lâu.

 

Chiêm bao một đoá nhiệm mầu

Nở ra biêng biếc một bầu trời xanh.

                                  Từ Dạ Linh

More...

GỞI NGƯỜI CÂU HÁT ĐÒ GIANG

By VÕ CÔNG PHÚC

GỞI NGƯỜI CÂU HÁT ĐÒ GIANG

 

Chỉ là một giấc chiêm bao

Tình xưa một gói

Nát nhàu thời gian.

Vẫn là câu hát đò giang

Còn ai đưa đón người sang sớm chiều?

 

Dáng gầy một dáng liêu xiêu

Vườn yêu khép lối

Dám liều băng băng.

Dòng sông đã giấu ánh trăng

Đêm không mở lối

Giăng giăng một mình...

 

Câu hò chở khẳm chữ tình

Lẻ loi đêm vắng

Ta hình như ta.

Miên man sông tải lời ca

Mênh mang câu hát

Vỡ oà chiêm bao.

 

Ta về gói ghém ngọt ngào

Gói miên man ta gởi vào mênh mang.

Gởi người đứng đợi đò giang

Câu thơ tình muộn

Người sang khẳm đò.

                           Từ Dạ Linh

More...