NHỮNG Ý NGHĨ NHẬP NHOẠNG

NHỮNG Ý NGHĨ NHẬP NHOẠNG

 

Những gương mặt nhợt nhạt

Những mỹ từ sáo rỗng

Cái ác đánh đu trên hồi quang chói lói

Nhoài đi nhoài đi những thực những mơ những huyền hoặc.

 

Rồi một ngày loài Cú vọ bật khóc

Không phải tiếng khóc của người những giả nhân trong đêm đen những người những ngợm.

Ta nhìn từ phía bên kia

Hiện hình ma hiện hình quỷ dữ

Ý nghĩ giật mình đánh thức một ta.

 

Những gương mặt nhợt nhạt

Những cái đầu sáng loáng

Những ý nghĩ ma quái

Những mưu mô rồ dại

Chợt nhảy xổ ra xâu xé những thiên thần

Cái miệng nhồm nhoàng máu khạc ra những hình hài.

 

Cứ thế cõi đời ô trọc diễu qua ta nườm nượp ngợm người

Ta giật mình đánh rớt những ý nghĩ rời.

Những ý nghĩ đuổi ta nhọc nhằn đi qua kiếp người lận đận.

Kìa chuông chùa ngân rung

Lại một hồi kinh sám hối

Những ngợm những người hối hả lại qua

Ta mơ giấc mơ dài đã tròn bóng một ta.

                                        Từ Dạ Linh