NIỀM RIÊNG

 

NIỀM RIÊNG

Sao buồn như thể...

 Buồn ơi!

Câu thơ vấp ngã

Nẻo đời chung chiêng.

Vầng trăng vẫn đợi dáng thuyền

Mà sao rách nát từ miền hoang sơ?

Chiều nay mưa ngập bến bờ

Nỗi niềm dân nước

Biết chờ đợi ai?

Chiều nay ngất ngưởng ta say

Trong cơn mộng mị đổi ngày thành đêm.

Háo hức đợi ánh trăng lên

Mây đen che khuất bên thềm

Đợi chi?

Trong mơ vẳng tiếng thầm thì

Vầng dương mờ tỏ

Lối đi phương nào?

Một mình nhịp phách nghêu ngao

Một mình ta

Dám xé rào

Về đâu?

Một mình đeo nặng túi sầu

Hoa xoan tim tím

Dàu dàu niềm riêng.

                                    Từ Dạ Linh

Từ Dạ Linh

Gửi anh Bảy Thi!

Chào anh Bảy!
He he... lại một cú anh hạ nốc ao thằng em rồi! Bái phục bái phục!

bảythi

Niềm riêng! một nỗi niềm riêng
Đầu Xuân đã… Cộm. Ngoi. Nghiêng… cõi lòng
Ước ao luôn được Vuông Tròn
Mà ơi ván nát mạn mòn thuyền ơi!

Gọi ai! Ta gọi… chơi vơi
Thương ai! Thương cả một trời gió mưa
Thương người lận đận sớm trưa
Thương đời… Quái đản vẫn chưa dịu dàng

Mượn men một chút ngang tàng
Xé rào vượt dậu. Lối sang… Trăng tròn?
Đạp đêm xoá vết dấu mòn
Ban mai mây gió vẫn còn… Gió mây

Nỗi riêng là nỗi riêng này
Gói vào trong gói. Mượn say ru mình
Rầu rầu rải lối… niềm riêng
Cùng bông xoan rụng tháng giêng… tím bầm.