NÂU

 

NÂU

Thì nâu nâu thử xem nào

Để ta hoá đất những câu thơ buồn.

Thì nâu nâu thử xem nào

Cho ta về với ngọn nguồn sinh ra.

Nâu nâu màu áo thiết tha

Những cô thôn nữ sinh ra quê mùa.

Nâu sồng thanh thản nét chùa

Tâm hồn gột rửa

Bỏ bùa một ta...

Ngày lành chim chóc hoan ca

Ta về với đất

Vỡ oà

Nâu nâu...

                        Từ Dạ Linh

Từ Dạ Linh

Gửi anh Bảy Thi!

Chào anh Bảy Thi!
Chết rồi. Cái còm của anh lại hay hơn bài thơ em rồi. Hu hu... bắt đền anh tiếp tục ghé thăm nghen!

bảythi

Nâu da em buổi nắng quê
Nâu mắt hôm ấy em về chiều buông
Nâu tà áo nhuộm nắng sương
Nâu hoàng hôn muộn gợi buồn … anh xa

Nâu theo anh miết lân la
Nâu cùng anh lúc ngẩn nga nhớ về
Nhớ về bữa đó triền đê
Gió nâu thổi mái tóc thế nhuộm nâu

Nâu trong mắt áo em mầu
Quyện tình mộc mạc gửi câu thơ tình
Rằng em thôn nữ quê mình
Gót son bước giữa lung linh nắng tràn

Hương quê vẫn đậm hương chan
Màu quê vẫn đượm giữa làn da em
Đất quê nâu mượt nâu mềm
Bên trời xanh lá nơi thềm nở hoa

Sẻ nâu rộn ríu rộn ra
Sân làng mái ngói nâu là nâu ơi
Bước chân đường đất nâu tươi
Gặp em có nụ cười tươi em chào

Bên em. Hiện lại thuở nào
Nhìn mình anh tự ùa ào vào nâu.

***
Đọc nâu Bảy Thi tôi cũng tự thấy ùa vào... nâu đây!