RÊU XANH MIỀN NHỚ

 

RÊU XANH MIỀN NHỚ

 

Ừ thì lòng tựa sân rêu

Chiều đông giá lạnh

Liêu xiêu mảnh hồn.

Ừ thi nỗi nhớ đầu non

Ru ta diệu vợi

Dấu mòn em qua...

 

Chuyện tình tựa mới hôm qua

Tháng năm đuổi bắt nhập nhòa riêng ta.

Em về bên ấy hoan ca

Ta còn lặng lẽ ngắm hoa sân nhà.

 

Có ai bước xuống vườn cà

Để duyên em thắm mặn mà ca dao.

Để nghe lời nói ngọt ngào

Để ta khẽ bước qua rào tìm em.

 

Ừ thì nỗi nhớ êm đềm

Xanh rêu miền nhớ

Môi mềm

Rưng rưng.

Mùa đông rảo bước lừng khừng

Em gieo ánh mắt ngập ngừng...

Rằng yêu!

                                         Từ Dạ Linh