BÀI THƠ TRÙM CHĂN

 

BÀI THƠ TRÙM CHĂN

 

Những bài thơ cứ ru mòn ký ức

Cứ nhớ nhung mộng ảo vời xa.

Chuyện áo cơm chuyện cuộc đời rất thực

Sao ta còn dan díu chốn không tên...

 

Có phải chăng cuộc đời hết điều nghĩ

Nỗi giá băng đã lạnh buốt con tim.

Ta cô độc trên đường đời lầm lũi

Mặt trời xa mặt trời bỗng xa vời.

 

Sao không đốt tâm can bầu máu nóng

Hiến dâng đời nhiệt huyết chẳng hề vơi?

Ta nhỏ bé tay giơ lên chới với

Mà nỗi đời trĩu nặng cứ trêu ngươi.

 

Trời trở lạnh

Thôi ta trùm chăn ấm

Tiếng cuộc đời gió rét thổi u u.

Làm sao mơ giấc mơ đầy ánh sáng

Mặt trời lên sưởi ấm những tâm hồn.

 

                                     Từ Dạ Linh